XtGem Forum catalog
CHATTHUGIAN.MOBIE.IN
kính chào qúy khách

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Tử Vi   Truyện Tranh  
Facebook  Xổ Số  Dịch  Tải Game  Báo  Tiền Ảo Bitcoin 

 Hoàng đế lười biếng


phan 51

 Chương 142: Dò tìm bí mật 1
Không hề nghi ngờ, thành thành thật thật trả lời.
"Phong nàng làm Tiên phi, là vì nàng từ trên trời rơi xuống. Cũng bởi vì, muốn mượn tay nàng trừng trị Nguyệt Quý phi."
Hừ, Cổ Lạc Nhi trong lòng thầm hừ một tiếng.
Biết hắn không có hảo tâm gì mà.
Khi đó rõ ràng hắn không hề động tâm với nàng, càng muốn phong nàng làm phi, hiển nhiên không có ý tốt.
"Khi đó chàng ấn tượng về ta thế nào?"
Nếu như Đông Phong Túy giỏi về việc lấy lòng nữ nhân, hắn sẽ biết nên trả lời như thế nào.
Nhưng Đông Phong Túy chưa từng tiếp xúc thân thiết với bất luận nữ nhân nào ngoại trừ Cổ Lạc Nhi, không biết hề biết đến tâm tư nữ nhân.
Vẫn thành thật trả lời.
"Nàng khí đó, căn bản chính là một nha đầu xấu không vừa mắt. Tóc tai lộn xộn, y phục trên người lại buồn cười, ánh mắt thì mơ mơ màng màng , còn véo ta một cái. Một điểm cũng không làm người ta yêu thích."
Đông Phong Túy lắc đầu cười.
Nghĩ tới Cổ Lạc Nhi lúc ấy, hắn rất muốn cười.
"Há? Chàng phong ta làm Tiên phi, rõ ràng muốn giễu cợt ta?"
Cổ Lạc Nhi bất mãn chất vấn, trên mặt vẫn tươi cười sáng lạn.
Đông Phong Túy cuối cùng cũng tỉnh ngộ một chút.
Hôn một cái thật mạnh lên má Cổ Lạc Nhi, cười nói: "Kỳ thật nàng rất đáng yêu rất khiến người ta yêu mến. Danh hiệu Tiên phi này rất tương xứng với nàng, nàng là hoàng hậu của trẫm."
Suy nghĩ của Cổ Lạc Nhi không vì nụ hôn này mà mơ hồ.
Trong lòng thầm mắng, giờ mới nhớ đến việc lấy lòng bổn cô nương? Muộn rồi.
Ở lại mà hối hận đi.
Ôm lấy cổ Đông Phong Túy, lại hỏi: "Vậy, chàng giả làm Đạp Tuyết công tử chạy vào phòng ta, còn hôn ta, nói là tạ lễ với ta, lại là vì cái gì?"
Gương mặt Cổ Lạc Nhi sát gần lại không đến nửa thước, đôi môi đỏ mọng mê người trêu ghẹo kích động tâm tình Đông Phong Túy.
Nhịn không định cúi đầu, tiếp tục thưởng thức.
Cổ Lạc Nhi hơi quay đầu, thúc giục: "Mau trả lời."
"Muốn để nàng yêu ta, sau đó điều khiển hành động ở ngoài cung. Ai ngờ nàng làm còn tốt hơn so với ta mong muốn, cho nên ta không cần phải quản nàng nữa."
Đông Phong Túy lúc này mới hồi tưởng lại, không khỏi hoài nghi, chẳng lẽ khi ấy hắn cũng thích Cổ Lạc Nhi, chỉ là chính hắn cũng không biết?
Nếu không, đôi môi tôn quý của hắn chưa bao giờ đụng qua bất kỳ nữ nhân nào, vì sao lại hôn Cổ Lạc Nhi?
Lúc ấy, hắn không hề ghét nụ hôn kia.
Thật sự, không ghét một chút nào.
"À ——"
Cổ Lạc Nhi kéo dài tiếng.
"Thì ra là thế."
Đông Phong Túy rốt cuộc cũng hậu tri hậu giác phát hiện sự tình không thích hợp.
Ngẩng mặt nhìn trời, nói: "Lạc Nhi, trời đã sáng rồi, đi, chúng ta đi tìm đường, lại tìm thứ gì đó để ăn."
Đỡ Cổ Lạc Nhi dậy, mình cũng đứng lên.
Cổ Lạc Nhi không hề đi lên núi, ngược lại đi xuống chân núi.
Đông Phong Túy vội vàng kéo nàng.
"Lạc Nhi, nàng đi nhầm hướng rồi."
"Không có. Ta đang chuẩn bị xuống núi tìm Lãnh Dạ."
"Nàng tìm y làm gì?"
Cổ Lạc Nhi cười giảo hoạt.
"Y đã nói với ta, ta đã học vô ảnh phiêu miểu chưởng tuyệt học của Cô Hồng bảo, chỉ có hai con đường lựa chọn."
"Hai con đường?"
Trực giác Đông Phong Túy thấy tình hình không ổn.
Cổ Lạc Nhi chậm rãi nói: "Thứ nhất, làm sát thủ của Cô Hồng bảo."
Đông Phong Túy giữ chặt tay Cổ Lạc Nhi.
"Làm sát thủ gì chứ. Lạc Nhi, nàng đáng yêu thiện lương như vậy, đôi tay này khiết bạch vô hạ, sao có thể dính máu?"
Cổ Lạc Nhi khoa trương lắc đầu than thở.
"Nói như vậy, đành phải lựa chọn con đường thứ hai."
"Con đường thứ hai là gì?"
Đông Phong Túy cẩn trọng hỏi.
"Con đường thứ hai, chính là làm phu nhân bảo chủ Cô Hồng bảo."
"Không được, " Đông Phong Túy lập tức cự tuyệt, "Làm cái gì cũng không được, nàng là của ta."
Cổ Lạc Nhi cúi đầu, cười xấu xa.
Lúc ngẩng đầu lên, lại nghiêm mặt.
"Hoàng thượng, ngài đã từng nói, ta ở ngoài tùy tiện với nam nhân khác thế nào, đều không liên quan đến ngài. Cho dù sinh hạ hài tử ngài cũng không quản? Ngài không thể nói mà không giữ lời."
"A."
Đông Phong Túy hơi nghẹn lời, lúc trước hắn đúng là đã nói lời này.
"Lạc Nhi, không phải bây giờ khác với lúc trước sao? Bây giờ, tất cả về nàng đều có liên quan đến ta, rất liên quan, phi thường liên quan."
Cổ Lạc Nhi gạt tay Đông Phong Túy, vẫn làm ra vẻ muốn đi xuống núi.
"Chàng nói liên quan liền có liên quan sao?"
"Đương nhiên là có."
Đông Phong Túy rốt cuộc cũng nghĩ ra lý do.
"Lạc Nhi, nàng đừng quên, nàng còn nợ ta bạc, tất phải làm đầy tám mươi năm Tiên phi."
Đừng tưởng rằng hắn dễ bị bắt nạt.
Cổ Lạc Nhi vốn chỉ muốn trêu hắn một tí, hắn lại nói như vậy, thật sự tức giận.
Tên tiểu nhân này, bày kế hãm hại nàng, còn dám nhắc lại.
Đông Phong Túy thấy nàng không trả lời, còn tưởng rằng nàng không cự tuyệt được, không khỏi đắc ý.
Kéo dài giọng nói: "Lạc Nhi, nàng cũng không thể nói mà không giữ lời nha."
Cổ Lạc Nhi vẻ mặt tươi cười, sáng lạn vô cùng.
"Hoàng thượng, chàng yên tâm, ta sẽ không nuốt lời. Haaaa, xem ra, ta chỉ có thể làm tình nhân của Lãnh Dạ. Chắc là, y sẽ nguyện ý chuộc thân giúp ta."
Đông Phong Túy bắt được nàng.
"Không được, nàng đừng hòng cắm sừng ta. Ta không thèm giữ lời nữa, sao nào?"
"Này, chàng là hoàng đế, làm sao nói mà không giữ lời?"
"Hoàng đế thì thế nào? Ai nói hoàng đế nhất định nói là phải làm?"
Đông Phong Túy kéo Cổ Lạc Nhi đi.
"Ngoan, chúng ta lên núi xem thế nào."
Cổ Lạc Nhi gạt hắn ra, hổn hển đi lên núi.
"Hừ, tên đáng ghét. Chính ngươi là Đạp Tuyết công tử, cố tình không nói cho ta, chính là muốn cười nhạo ta. Thật quá mức."
Đây mới là nguyên nhân Cổ Lạc Nhi thực sự tức giận.
Lúc ấy nàng mê luyến Đạp Tuyết công tử, Đông Phong Túy đều nhìn trong mắt.
Hắn chẳng những không nói chân tướng cho nàng, còn làm bộ làm tịch ghen tuông, không phải muốn nhìn nàng làm trò thì là gì?
Hại nàng lúc kia còn băn khoăn tự trách.
Còn tưởng rằng bản thân mình tâm địa không thuần lương, chân đứng hai thuyền .
Cổ Lạc Nhi đúng là đã trách oan Đông Phong Túy.
Khi ấy hắn không hề làm ra vẻ ghen tuông, mà là thật sự ghen, ăn dấm chua của chính mình.
"Lạc Nhi."
Đông Phong Túy đuổi theo Cổ Lạc Nhi giải thích.
"Lúc ấy ta đã có cảm tình với nàng, ta không biết ta muốn cưới nàng đến mức nào. Ta định sau khi làm lễ phong hậu mới nói toàn bộ với nàng."
Cổ Lạc Nhi không thèm để ý đến hắn.
"Lạc Nhi, khi đó nàng cũng không phải đã yêu Đạp Tuyết, đúng không?"



Chương 143: Lão bà
"Chàng có ý gì?"
Cổ Lạc Nhi cuối cùng cũng mở miệng.
"Ta muốn nói, khi đó nàng không hề biết gì về Đạp Tuyết, chỉ vì bản lĩnh hắn hơn người, và cả hắn đã cứu nàng, nàng mới thích hắn, đúng không?"
"Cái gì mà hắn với cả không phải hắn, hắn không phải là chàng sao?"
"Không giống như vậy."
"Có gì mà không giống nhau?"
Hai người nói chuyện, bước chân không hề ngừng lại, một đường đi lên, đi đến trước một sơn động tĩnh mịch.
Cổ Lạc Nhi dừng bước, ngẩng mặt đánh giá sơn động.
Đông Phong Túy cũng đang đánh giá sơn động.
Miệng vẫn nói: "Lạc Nhi, ta muốn để nàng yêu ta thật sự, chứ không phải là một cái bóng hư ảo."
Cổ Lạc nhi trầm ngâm một lúc.
"Ý chàng là, Đạp Tuyết công tử là bóng dáng của chàng?"
"Không, hắn không phải bóng dáng của ta. Nhưng đối với nàng mà nói, hắn chỉ là một hình bóng, mà ta mới là người tồn tại chân thực, phải không?"
Cổ Lạc Nhi không nói.
Lời của Đông Phong Túy, hình như có chút đạo lý.
"Lạc Nhi, nếu như nàng yêu một người chưa từng gặp mặt, chưa nói qua mấy câu như Đạp Tuyết, ta sẽ không hề có cảm giác an toàn ."
"Vì sao?"
"Bởi vì, ta sợ vạn nhất ngày nào đó lại có một người võ công cao cường cứu nàng, nàng sẽ lại thích hắn."
Cổ Lạc Nhi âm thầm thở dài.
Đây cũng là chuyện chính nàng đã hoài nghi khi trước.
"Lạc Nhi, nàng vẫn đang giận?"
Giận dỗi của Cổ Lạc Nhi đã vơi đi nhiều, nhưng nếu dễ dàng tha thứ cho Đông Phong Túy như vậy, có chút không cam lòng.
Bởi vậy bĩu môi không nói lời nào.
Trong đầu vẫn đang ngẫm nghĩ, có lẽ lo lắng của Đông Phong Túy hoàn toàn dư thừa.
Lãnh Dạ đã cứu nàng, cứu nàng khỏi độc của rết máu, còn truyền cho nàng một thành nội lực thâm hậu.
Chỉ là đối với y một chút cảm tình khác nàng cũng không có.
Là vì Lãnh Dạ từng uy hiếp nàng sao?
Nhưng lần đầu Đạp Tuyết công tử xuất hiện trước mặt nàng, cũng không mang ý tốt gì, vì sao nàng lại yêu mến hắn?
Chuyện tình cảm, đúng là không thể nói rõ.
Đông Phong Túy lo lắng nhìn Cổ Lạc Nhi, cho rằng nàng vẫn chưa nguôi giận.
Còn muốn tiếp tục giải thích, lại thấy một đám đen nghịt bay từ trong động ra.
Những vật nhỏ kia không lớn, nhưng rất nhiều, ùn ùn kéo đến.
Nhất thời không thấy rõ là gì.
Đông Phong Túy vội vàng kéo Cổ Lạc Nhi về phía sau.
Rút trường kiếm ra, quán khí tại mũi kiếm. Trường kiếm vũ động, tạo thành một tường khí kiên cố chặt chẽ vòng quanh hai người.
Đám mây đen nghịt chạy trốn khắp nơi, rất nhanh đã bay không còn bóng dáng.
Mà dưới chân rơi xuống không ít xác của chúng.
Đông Phong Túy thu hồi trường kiếm.
Lúc này trời đã sáng hẳn, Cổ Lạc Nhi nhìn kỹ xuống dưới.
Khi nhìn rõ thứ nằm dưới đất, không khỏi kinh hô một tiếng.
"A, là bọn dơi."
Đông Phong Túy cũng đã thấy rõ những vật nhỏ nằm dưới đất, cau mày nói: "Kỳ quái, dơi làm sao có thể bay ra khỏi động vào sáng sớm?"
"Đúng vậy, loài dơi vào ban đêm mới ra ngoài kiếm ăn."
Cổ Lạc Nhi đã từng xem tập tính của dơi trên TV, đồng ý với lời của Đông Phong Túy.
"Trong động có vấn đề."
Đông Phong Túy nhìn vào trong động, trầm ngâm nói.
Mặc dù trời đã sáng, nhưng ánh mặt trời chỉ chiếu vảo một khoảng đất bên cạnh cửa miệng, bên trong đen tối tĩnh mịch, không thể thấy rõ có gì trong động.
Cổ Lạc Nhi ôm chặt cánh tay Đông Phong Túy.
Nàng chưa bao đến một sơn động như thế này, chưa bao giờ gặp phải mấy chuyện cổ quái ly kỳ.
Toàn bộ kinh nghiệm khi đến thời không này còn nhiều hơn so với hai mươi năm kinh nghiệm nàng đã trải qua, còn ngoạn mục hơn rất nhiều.
Đông Phong Túy quay đầu lại nhìn nàng, hỏi: "Sợ sao? Đừng nhìn vào trong nữa, chúng ta đến chỗ khác tìm đồ ăn đi."
Giương mắt nhìn xung quanh, không khỏi thất vọng cực điểm.
Phía sau núi này trơ trụi, đá vụn lại nhiều, ngay cả cây cũng không có mấy.
Muốn bắt chim để lót dạ e là không được rồi.
Đông Phong Túy ảo não nói: "Sớm biết như thế, tối qua để nàng ăn xong mới đi ra thì tốt. Hại nàng bây giờ đói bụng."
Giận dỗi trong lòng Cổ Lạc Nhi vì một câu này mà tiêu mất dạng.
Hoàn toàn không ngờ, hắn chỉ quan tâm nàng có đói bụng không.
Nhìn vào trong động, hít vào một hơi.
Sau đó nói: "Nếu không, chúng ta đi vào trong động xem. Nếu bên trong có dị thường, nói không chừng sẽ kiếm được đồ ăn, thậm chí còn có đường ra ngoài."
Đông Phong Túy đã xem qua tình hình bốn phía.
Dọc theo đoạn đường này, toàn bộ hai bên đường đều là vách đá dựng đứng, duy nhất có thể tiến vào là sơn động trước mặt.
Mà xung quanh sơn động cũng không hề có con đường nào để đi.
Không có cây bao phủ cũng tốt, nhìn xung quanh là có thể hiểu được.
Nếu bọn họ đã không còn con đường nào khác, sao không vào sơn động thử khám phá.
Đông Phong Túy không hề do dự, đồng ý nói: "Được, chúng ta đi vào xem một chút."
Một tay nắm lấy Cổ Lạc Nhi, tay kia nhấc trường kiếm, hai người tựa vào nhau tiến vào sơn động.
Sơn động hết sức rộng rãi, đỉnh, hai bên vách động cùng với đường đi đều rất bằng phẳng, hiển nhiên do con người xây dựng.
Đi vào trong hơn mười trượng, đường đi trở nên không sạch sẽ lắm, có không ít mấy loại bụi đất.
Cổ Lạc Nhi liên tưởng đến đám rơi vừa rồi, da đầu có chút run lên.
Đây không phải là chất thải của đám rơi ấy chứ?
Nếu như vừa rồi chúng không bay ra ngoài, lúc này trên đầu bọn họ chẳng phải đều là những vật nhỏ khiến người ta ghét cay ghét đắng sao?
Cổ Lạc Nhi ngẩng đầu, nhìn lên đỉnh động.
May quá, trên đỉnh động giờ phút này không hề có một con dơi nào.
Đông Phong Túy chỉ về phía trước nói: "Nàng xem."
Cổ Lạc Nhi nhìn sang hướng hắn chỉ, thân thể lập tức dựa chặt vào Đông Phong Túy.
Chỉ thấy bọn họ đã đi tới một khoảng giữa trong thạch thất.
Ánh sáng trong thạch thất không rõ ràng lắm , nhưng đủ để nhìn rõ bố trí bên trong.
Một bên thạch thất, đối diện nơi bọn họ đứng, có một thạch đài cao cao.
Trên thạch đài để khoảng mười linh bài.
Có lẽ đây là linh bài của những bảo chủ đã qua đời.
Đông Phong Túy cúi đầu nhìn Cổ Lạc Nhi đang nép vào mình, ôm nàng chặt hơn chút nữa.
Trong lòng vừa yêu thương vừa buồn cười.
Nàng lạc quan đến đâu, gan to cỡ nào, cũng vẫn có thời điểm sợ hãi.
"Lạc Nhi, nàng xem thấy sao?"
"Chàng chỉ cho ta xem những linh bài của người chết làm gì?"
"Nàng sợ?"
"Ta không thèm sợ. Chẳng qua thấy không có ý nghĩa gì."
Cổ Lạc Nhi tuy trong lòng sợ hãi, lại mạnh miệng không chịu thừa nhận.
"Nàng xem bên kia là thứ gì?"



Chương 144: Lão bà 2
Cổ Lạc Nhi nhìn theo hướng ngón tay Đông Phong Túy, bất ngờ phát hiện, phía trước một linh bài, một nén nhang đang cháy.
Ngoài ra, còn có rất nhiều cúng phẩm.
Có hoa quả, có thức ăn, có vẻ cực kỳ tinh tế, cực kỳ phong phú.
Có điều, Cổ Lạc Nhi nhìn thấy chúng, không nghĩ đến việc lấy chúng lấp đầy bụng, mà là nghĩ đến một vấn đề khác.
Những đồ cúng này, người mang đến rõ ràng đã phí không ít tâm tư.
Là người nào đã đặt ở đây?
Ánh mắt Đông Phong Túy lại tập trung trên nén nhang.
Cây nhang đang cháy, hơn nữa chỉ cháy một đoạn ngắn, xem ra vừa mới được đặt ở đây.
Ừm, hẳn là lúc bọn rơi bị đuổi ra.
Nếu như bọn họ không chậm trễ ngoài động, lập tức tiến vào, nói không chừng có thể gặp được người đến tế.
Hai người nhìn trước linh bài.
Trên linh bài viết, đại bảo chủ Cô Hồng bảo thứ tám Tiết công Lệnh Phi vị.
"Tiết Lệnh Phi? Tế điển người này là người nào?"
Cổ Lạc Nhi thì thào tự nói.
Đông Phong Túy giải thích nói: "Tiết Lệnh Phi là sư phụ của của sư phụ Lãnh Dạ, cũng là sư gia của y. Mất đã ba mươi năm về trước. Nghe nói, trời sinh tính phong lưu, thiếu không ít tình trái."
"Ồ?" Cổ Lạc Nhi rất hứng thú hỏi, "Chẳng lẽ là hồng nhan tri kỷ đến tế điển ông ấy?"
"Nào ai biết? Nhưng đây không phải trọng điểm."
"Ừm, đúng, chúng ta khẩn trương tìm đường ra quan trọng hơn."
Cổ Lạc Nhi thu hồi hứng thú bát quái đối với người đã khuất, nhớ tới chuyện quan trọng trước mắt, tìm kiếm đường ra.
Nàng và Đông Phong Túy vẫn đứng trên sơn đạo, tuyệt đối có thể khẳng định, không có ai đi qua trước mặt họ.
Vậy rõ ràng, người này đến từ một con đường khác để tế điển Tiết Lệnh Phi.
Nói cách khác, có lẽ còn một đường thông ra ngoài.
Để chứng thật suy đoán của mình, Cổ Lạc Nhi sờ lên cúng phẩm.
Thức ăn vẫn còn nóng.
Nàng đã đoán đúng, người đến vừa mới làm thức ăn, nhân lúc còn nóng mang đến đây.
Tuyệt đối không phải từ trước khi nàng và Đông Phong Túy đi vào trong núi.
Đông Phong Túy nhìn thấy động tác của Cổ Lạc Nhi, trêu ghẹo nói: "Tình hình bây giờ đặc thù, nếu nàng ăn những cúng phẩm này, có lẽ Tiết tiền bối sẽ không trách cứ đâu."
Cổ Lạc Nhi rút tay về.
"Trước mắt tim lối ra quan trọng hơn. Nếu như thật sự không tìm thấy đường ra, chúng ta sẽ quay lại lấy cúng phẩm này."
"Cũng được. Người này nhất định đã vào đây bằng đường khác."
Đông Phong Túy và Cổ Lạc Nhi đồng nhất ý kiến.
Hai người quan sát xung quanh.
Tất cả vách động đều bằng phẳng, không khác gì vách động có thông đạo, nhưng không thấy có cửa ra hay đại loại giống thế.
Hai người mỗi người nhặt một viên đá, gõ gõ lên vách động.
Bỗng nhiên, bên tay Đông Phong Túy truyền đến tiếng vang rỗng, không khỏi mừng rỡ.
"Lạc Nhi, mau lại đây, mặt sau này trống."
Cổ Lạc Nhi đã chạy tới, cầm viên đá trong tay gõ gõ.
Tiếng vang trống rỗng, đúng là Đông Phong Túy nói không sai.
"Nhưng mà, trên thạch bích này không hề có cửa."
Cổ Lạc Nhi băn khoăn nhìn thạch bích bằng phẳng.
"Đừng nóng vội, hẳn là cửa đạo mật, ta đi tìm xem có cơ quan nào không."
Đông Phong Túy nói xong, nhìn kỹ bên cạnh vách động.
Bỗng nhiên, hai mắt hắn sáng lên, tách ra một băng đá nhỏ trên vách động, sau đó chuyển động gì đó bên trong.
Theo động tác hắn, thạch bích trước mặt cuối cùng cũng thuận lợi mở ra.
Cũng giống như vách tường trong thạch thất lúc trước quyết đấu với Lãnh Dạ, thạch bích vốn kín kẽ lại mở ra hai bên.
Hiện ra một cửa đá rộng lớn.
Bên trong cánh cửa là một con đường thông đạo.
"Đi, vào xem."
Cổ Lạc Nhi và Đông Phong Túy cùng nắm tay, đi vào thông đạo.
Vừa mới tiến vào thông đạo, cửa phía sau liền ken két chuyển động, rất nhanh đã đóng lại.
Thông đạo không quá dài.
Hai người vừa mới đi vài bước, liền phát hiện bọn họ đã đứng ở lối vào một gian thạch thất khác.
Trong thạch thất, mười bộ thạch quan được xếp chỉnh tề.
 (thạch quan: quan tài đá)
Trước một bộ thạch quan, một lão bà tóc trắng mặc hắc y đang cầm trường tiên, quất vào thạch quan.
"Này, bà đang làm gì vậy?"
Cổ Lạc Nhi nhịn không được kêu lên.
Mọi người đã chết, hơn nữa ân oán cũng nên rõ ràng, tại sao còn đánh lên thạch quan để trút giận?
Lão bà nghiêng nghiêng nhìn nàng và Đông Phong Túy, buồn rười rượi cười cười.
"Chuyện của lão nhân gia, tiểu hài tử ít quản đi."
Tiếng của bà già nuôi, tiếng cười the thé vang vọng trong thạch thất, khiến người khác khó chịu không nói nên lời.
Bà vừa nói, roi trong tay không ngừng quất lên.
Cổ Lạc Nhi thật sự không muốn nhìn, lại nhịn không được gọi.
"Vị lão nãi nãi này, nhân gia cũng đã mất, bà đánh ông ấy cũng không cảm giác được, lãng phí vô ích sức lực của bà. Nếu có thời gian rỗi, còn không bằng đi ngắm cảnh uống trà."
Nàng không hề có hảo cảm với lão bà này, khẩu khí nói chuyện cũng trở nên thiếu cung kính.
Lão bà gượng cười mấy tiếng.
"Con bé kia, ngươi gọi ta là lão nãi nãi? Ta rất già sao?"
 (Lão nãi nãi: bà cụ)
Dứt lời cất tiếng cười to, càng cười càng trào nước mắt.
Roi trong tay càng quật đến hung ác.
Cổ Lạc Nhi lúc này đã thấy rõ thạch quan bị bà ấy quất là của ai, đúng là của vị Tiết Lệnh Phi kia.
À, theo Đông Phong Túy nói, vị Tiết Lệnh Phi này trời sinh tính phong lưu, thiếu không ít tình trái.
Phỏng chừng vị này chính là một trong những chủ nợ của ông ấy.
Thấy dáng vẻ thương cảm của lão bà, nhịn không được bắt đầu thông cảm, đối với hành động quái dị của bà không còn thấy phản cảm nữa.
"Thật ra, bà cũng không già lắm đâu. Con, con chỉ vì tôn kính với người lớn, mới gọi bà như vậy."
Cổ Lạc Nhi nghĩ cách an ủi bà.
Trong lòng đoán chừng tuổi tác của vị lão bà này.
Tóc bạc trắng, nếp nhăn trên mặt cũng rất sâu, ít nhất cũng khoảng bảy tám mươi tuổi.
Lão bà không hề vì hảo tâm của nàng mà cảm thấy an ủi.
Bà hung dữ nhìn Cổ Lạc Nhi, khàn giọng kêu lên: "Ngươi đang chế giễu lão nhân gia ta?"
Trực giác của Cổ Lạc Nhi thấy bà ta đang cố tình gây sự.
Chính bà ta kêu mình là lão nhân gia, lại không cho phép người khác gọi lão nãi nãi, cái này có ý gì chứ?
Vừa định cãi lại mấy câu, lại bị Đông Phong Túy kéo tay áo.
"Thôi, Lạc Nhi, tranh luận với bà ấy có gì hay?"
Cổ Lạc Nhi nghĩ cũng đúng, bản thân tội gì phải so đo với lão bà có chút vấn đề về thần kinh này làm gì.
Nàng đúng là thích lãng phí khí lực.
Bởi vậy, cười cười nhẹ nhàng với Đông Phong Túy.
"Chàng nói đúng, không có gì hay để tranh luận cả."
Nàng cũng không có ý muốn khoe khoang, vốn tại khốn cảnh trước mặt, tự nhiên cảm thấy thân mật với Đông Phong Túy.
Không ngờ lời nói vô ý của bọn họ lại khiến lão bà kia giận tím mặt.
Phan_1
Phan_2
Phan_3
Phan_4
Phan_5
Phan_6
Phan_7
Phan_8
Phan_9
Phan_10
Phan_11
Phan_12
Phan_13
Phan_14
Phan_15
Phan_16
Phan_17
Phan_18
Phan_19
Phan_20
Phan_21
Phan_22
Phan_23
Phan_24
Phan_25
Phan_26
Phan_27
Phan_28
Phan_29
Phan_30
Phan_31
Phan_32
Phan_33
Phan_34
Phan_35
Phan_36
Phan_37
Phan_38
Phan_39
Phan_40
Phan_41
Phan_42
Phan_43
Phan_44
Phan_45
Phan_46
Phan_47
Phan_48
Phan_49
Phan_50
Phan_52
Phan_53
Phan_54
Phan_55
Phan_56
Phan_57
Phan_58
Phan_59
Phan_60
Phan_61
Phan_62
Phan_63
Phan_64
Phan_65
Phan_66
Phan_67
Phan_68
Phan_69
Phan_70
Phan_71
Phan_72 end
Phan_Gioi_thieu
Nếu muốn nhận thông tin bài viết mới của trang thì like ở dưới hoặc truy cập trực tiếp CLICK

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Mẹo Hay   Trà Sữa   Truyện Tranh   Room Chat   Ảnh Comment   Gà Cảnh   Hình Nền   Thủ Thuật Facebook  
Facebook  Tiện Ích  Xổ Số  Yahoo  Gmail  Dịch  Tải Opera  Đọc Báo 

Lưu địa chỉ wap để tiện truy cập lần sau. Từ khóa tìm kiếm: chatthugian

C-STAT .